where the writers are
Setting the Record Straight on South Vietnam - A General Remembers


A General Remembers - Setting the Record Straight on South Vietnam


 Editor's Note: Born in the Mekong Delta in 1932 to a wealthy land-owning family, Thi Quang Lam spent 25 years in the army and rose to the rank of lieutenant general by the time the Vietnam war ended. In Vietnam, he obtained a French baccalaureate in French philosophy and later, in the United States, an MBA. During his military service, he was awarded the Vietnamese National Order, The U.S. Legion of Merit and the Korean Order of Chung Mu. He currently lives in Fremont, Calif. He talked to his son, Andrew Lam, an editor with New America Media.

For Victor Hugo, the famous poet and writer who was a great admirer of Napoleon, the 19th Century had only two years.Ce siecle avait deux ans! [This century had only 2 years] In those two years, peace was established in Europe and France reigned supreme.

dadIf I could borrow from the great French poet, I would say that for a great number of young men of my generation, the 20th Century had only 25 years. Why? From 1950 to 1975, which covered my entire military career, I participated in the birth of the Vietnamese National Army. I grew up and participated with this army that achieved some of the greatest feats in contemporary history, during the Viet Cong Tet offensive in 1968 and during North Vietnam's multi-division Great Offensive in 1972. My career and the careers of my comrades-in-arms abruptly ended in 1975 with the army's tragic demise.

In 1966, when I was 33, I was one of the youngest in the army to become a general. At 39, I became a lieutenant general and was promoted to commander of an Army Corps Task Force along the Demilitarized Zone (DMZ). I was 43 years old when the war ended.

I left Vietnam when Saigon fell in 1975 and joined my family who fled a few days before me in America, got an MBA a few years later, and became a trust officer for Bank of America and raised my family in the suburb north of San Jose. Later on I retired and taught at local high schools in the San Jose area. I taught French, English, Math and PE. I also hold a third-degree black belt in tae kwon do. I still practice at 76, almost everyday, and I go regularly to the gym and play tennis on the weekend and in summer time swim.

After retirement, I was reluctant to write a book about myself. I agree with the French proverb that "le moi est haissable,"[The me is detestable]. But I changed my mind. 

The literature in the U.S. regarding the Vietnam War is one-sided. Books written by American soldiers, journalists, historians, and public officials only view the war from the American perspectives while the perspectives the South Vietnamese army, their former ally, was often ignored or worse, portrayed as cowardly and weak, despite the fact that more than a 300,000 South Vietnamese soldiers died during the course of the war as compared to 58,000 American soldiers -- our toll and suffering was far greater than what Americans cared to imagine or know.

Many American journalists were antiwar. The war was presented from the most unfavorable angles with the media sensationalizing the news and distorting the truth if necessary to achieve its antiwar objectives. It is no secret that, for one reason or another, the U.S. media was biased--if not outright hostile - to the Vietnam War. They carry that attitude toward looking at the history of the Vietnam War as well.

Even the Vietnamese communists had written quite a few books, which were eagerly translated into English by many American professors, to brag about their military and political achievements after the war. North Vietnam's Gen. Van Tien Dung's "Great Spring Victory," for instance, is widely circulated. Truong Nhu Tang, a former cabinet minister in the Viet Cong provisional revolutionary government wrote "Memoir of a Viet Cong," to tell the story of his life and frustration with the heavy tactics of Hanoi. There's an American fascination with the only enemies who defeated them. Even former defense secretary Robert McNamara went to Vietnam years later to talk and interviewed his counterparts. The South Vietnamese who fought alongside the U.S. army, McNamara never bothered to talk to, and many live near him in the U.S.

Only a handful of books had been written in English by journalists, public officials and soldiers from the former Republic of Vietnam, despite the fact that the largest Vietnamese population outside of Vietnam is here in the U.S. 

Lam Q ThiI believe that it was time to set the record straight. That was when I wrote my memoir, "The Twenty-Five Year Century: A South Vietnamese General Remembers the Indochina War," published in 2000. It was my take on what happened and how Saigon fell.

General Lam signing book with his daughter and son and granddaughter, 2003 


Now, seven years later, I'm finished with another. It's called, "Hell in An Loc." It's a less-known battle in 1972 when the communist army attacked from the east, from Cambodia, via the Ho  Chi Minh Trail. An Loc, a small town, was defended by 6,900 South Vietnamese soldiers who fought against 30,000 North Vietnamese and 100 tanks. Against heavy odds they withstood 94 days of horror and prevailed at a tremendous cost.

My memoir I dedicated to my grandchildren, Amy, Eric, and Brandon, all born here in the U.S., innocent and with no memories of Vietnam. I wish to leave something lasting and a record of what happened so when they're old enough, I hope they will read and learn something of their heritage.

The book on An Loc is primarily to tell the South Vietnamese side of what happened and, more importantly, to render justice to their history. These "unsung heroes" have inspired me throughout writing this book and were a source of constant encouragement for me to carry out this at times very difficult undertaking.

I bear the loss of my homeland. So many of my comrades-in-arms died, some committed suicide and many were sent to concentration camps. I feel both anger and sadness. Anger because we were a democracy abandoned by our allies -- the U.S. -- at the darkest hour of our history. But I tell myself that the Indochina and the Vietnam War bought time for the Free World to regroup, marshal its energy and to finally win the Cold War.

If this were not true, then let my work be testimonies to the extent of the devastation and human tragedy caused by unnecessary wars and that my friends and comrades in arms died for nothing.

I get philosophical in old age. I understand that tragedy can strike the best and brightest, and human sufferings have their intrinsic grandeur. I don't expect history to be kind.

I am in exile. America is destination but it'll never be fully home. But I do my best to contribute to the canon of Vietnam War literature, and balance the perspectives of that three-sided war, one in which the South Vietnamese point of view is woefully underrepresented.

Besides I am optimistic. Since the Marxist system is all but collapsed, I still nourish the dream that I will live long enough to have the opportunity to come back to a free and democratic Vietnam.


General Thi's new book is Hell in An Loc published in 2011.

Andrew Lam is a NAM editor and author of "Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora" (Heyday Books, 2005). His latest book is "East Eats West: Writing in Two Hemispheres."


 Birds of Paradise, his collection of short stories, are due out in March 2013.

3 Comment count
Comment Bubble Tip

Vietnamese version of the interview

etting the Record Straight is translated by Nguyen Khoa Thai-Anh into Vietnamese


Here's English Version


Gen. Lam Q Thi turns 80 May 7th. My father is author of 2 books: Hell in An Loc and  The Twenty-Five Year Century: A South Vietnamese General Remembers the Indochina War to the Fall of Saigon. He was second in command in I Corps at the end of the Vietnam War, startioned in Hue. He was also administrator of VO bi military school between 68-72. 


 LTG: Sinh ra tại đồng bằng sông Cửu Long năm 1932 trong một gia đình địa chủ giàu có, ông Lâm Quang Thi đã trải nghiệm 25 năm trong quân ngũ và giữ cấp bậc Trung tướng khi chiến tranh Việt Nam kết thúc.  Ông đậu cử nhân triết học Pháp ờ Việt Nam, và sau đó, tại Hoa Kỳ, bằng MBA (Quản trị Kinh Doanh). Trong thời gian thi hành nghĩa vụ quân sự, ông đã được trao Huân chương Bảo quốc Việt Nam, huân chương Hoa kỳ The Legion of Merit và huân chương Hàn Quốc Chung Mu. Ông hiện đang sống ở Fremont, California, sau đây là bài nói chuyện với con trai của ông, Andrew Lâm, một chủ bút của New America Media.



Đối với Victor Hugo, nhà thơ và nhà văn nổi tiếng của Pháp, một người rất ngưỡng mộ Napoleon, thế kỷ 19 chỉ có hai năm. "Ce siècle avait deux ans!" [Thế kỷ này chỉ có 2 năm] Trong hai năm đó, hòa bình đã được thiết lập ở châu Âu và Pháp ngự trị tối cao.



Nếu tôi có thể mượn ý của nhà thơ Pháp này, tôi sẽ nói rằng đối với một số lớn những người đàn ông trẻ của thế hệ chúng tôi, thế kỷ 20 chỉ có 25 năm. Tại sao? Từ 1950 đến 1975, bao gồm toàn bộ cuộc đời binh nghiệp của tôi, tôi góp phần trong sự ra đời của Quân đội Quốc gia Việt Nam. Tôi lớn lên và tham gia với đội quân này trong thời gian đó quân lực chúng tôi chiếm được một số những kỳ công vĩ đại nhất trong lịch sử đương đại, từ cuộc tấn công Tết Mậu Thân của Việt Cộng năm 1968 đến cuộc tổng tấn công của nhiều sư đoàn  Bắc Việt vào năm 1972. Sự nghiệp của tôi và sự nghiệp của các chiến hữu của tôi đột ngột kết thúc năm 1975 với sự sụp đổ bi thảm của quân đội.



Năm 1966, ở tuổi 33, tôi là một trong những người trẻ nhất trong quân đội đã mang lon tướng. Ở tuổi 39, tôi đã trở thành một vị trung tướng được thăng chức chỉ huy trưởng một Lực lượng Quân đoàn Vùng I Chiến thuật, công tác dọc theo khu phi quân sự (DMZ). Tôi được 43 tuổi khi chiến tranh kết thúc. 



Tôi rời Việt Nam khi Sài Gòn thất thủ năm 1975 và đoàn tụ với gia đình, những người đã vượt biên đến Mỹ một vài ngày trước tôi. Lấy bằng MBA vài năm sau đó, và trở thành một nhân viên tín nhiệm của Bank of America và nuôi sống gia đình ở phía Bắc ngoại ô San Jose. Sau đó tôi nghỉ hưu và dạy tại trường trung học địa phương trong khu vực San Jose. Tôi dạy tiếng Pháp, tiếng Anh, Toán và Thể dục. Tôi cũng là một đai đen ba đẳng Tae-Kwon Do. Ở tuổi 76 vẫn tập luyện gần như hàng ngày, và thường xuyên đến phòng tập thể dục và chơi quần vợt vào cuối tuần, và thường bơi lội vào mùa Hè.



Sau khi nghỉ hưu, tôi không muốn viết một cuốn sách về bản thân mình. Tôi đồng ý với câu tục ngữ Pháp "le moi est haïssable," [Cái tôi thật đáng ghét]. Nhưng rốt cuộc đã đổi ý.



Tài liệu văn học về chiến tranh Việt Nam ở Mỹ thường là một chiều. Những cuốn sách được viết bởi các binh sĩ Mỹ, nhà báo, nhà sử học, và các quan chức chỉ nhìn cuộc chiến theo quan điểm của Mỹ trong khi các quan điểm của quân đội Nam Việt Nam, đồng minh cũ của mình, thường bị bỏ quên hoặc tệ hơn, mô tả như là hèn nhát và yếu kém, mặc dù trên thực tế hơn 300.000 chiến binh miền Nam Việt Nam đã bỏ mạng trong quá trình chiến tranh so với 58.000 binh sĩ Mỹ - con số thương vong và tử vong cũng như sự đau khổ của chúng tôi  lớn hơn nhiều so với những gì người Mỹ có thể tưởng tượng nổi hay màng đến.



Nhiều nhà báo Mỹ chống chiến tranh. Chiến tranh đã được trình bày từ những góc độ bất lợi nhất với các phương tiện truyền thông giật gân làm sôi động tin tức và bóp méo sự thật nếu cần để đạt được các mục tiêu chống chiến tranh của họ. Chẳng có gì bí mật, rằng vì lý do này hay lý do khác, các phương tiện truyền thông Hoa Kỳ bị thiên vị - nếu không nói là hoàn toàn thù ghét với chiến tranh Việt Nam. Họ mang cùng một thái độ đó khi nhìn vào lịch sử chiến tranh Việt Nam.



Ngay cả những người cộng sản Việt Nam đã viết một vài cuốn sách, háo hức được dịch sang tiếng Anh bởi nhiều giáo sư Mỹ, để khoe khoang về thành tích quân sự và chính trị sau chiến tranh của họ. Tỉ dụ như quyển "Đại thắng mùa Xuân"của tướng Bắc Việt Văn Tiến Dũng, được lưu hành rộng rãi. Trương Như Tảng, một cựu bộ trưởng nội các trong chính quyền cách mạng đương thời Việt Cộng đã viết "Hồi ký của một Việt Cộng", kể lại câu chuyện của cuộc đời mình và thất vọng với đường lối nặng nề của Hà Nội.  Mỹ có một niềm đam mê với kẻ thù duy nhất đã đánh bại được họ. Ngay cả cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, Robert McNamara đã đến Việt Nam nhiều năm sau để nói chuyện và phỏng vấn các đối thủ của mình. Trong khi những người miền Nam đã chiến đấu bên cạnh quân đội Hoa Kỳ, McNamara không bao giờ bận tâm nói chuyện với họ, và nhiều người sống gần ông ta ở Mỹ.



Chỉ có một số ít các cuốn sách đã được viết bằng tiếng Anh bởi các nhà báo, các cựu quan chức và các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, mặc dù thực tế cho thấy dân số Việt Nam lớn nhất bên ngoài Việt Nam sống ở Mỹ.


Tôi tin rằng đã đến lúc để giành lại sự thật và chỗ đứng. Đó là khi tôi viết cuốn hồi ký của tôi, "Thế kỷ Hai Mươi Lăm Năm: Một vị tướng miền Nam Việt Nam hồi tưởng cuộc chiến tranh Đông," xuất bản năm 2000. Đó là cái nhìn của tôi về những gì đã xảy ra và vì sao Sài Gòn đã thất thủ.



Bây giờ, bảy năm sau đó, tôi đang hoàn thành một quyển khác. Được gọi là "Hell in An Lộc." Đó là một trận chiến ít được biết đến vào năm 1972 khi quân đội Cộng sản tấn công từ phía Đông, từ Campuchia, qua đường mòn Hồ Chí Minh. An Lộc là một thị trấn nhỏ, được bảo vệ bởi 6.900 binh lính Nam Việt Nam, họ đã chiến đấu mãnh liệt chống lại 30.000 quân Bắc Việt và 100 xe tăng. Chống lại một tỷ lệ cược quá cao, họ chịu đựng trong suốt 94 ngày kinh hoàng và thắng trận với một giá rất đắt.



Cuốn hồi ký của tôi, tôi dành riêng cho những đứa cháu của mình, Amy, Eric, và Brandon, tất cả các cháu đều sinh ra tại Mỹ, hồn nhiên và không một ký ức gì về Việt Nam. Tôi muốn để lại một cái gì đó lâu dài và ghi lại những gì đã xảy ra khi chúng đủ lớn, tôi hy vọng chúng sẽ đọc và tìm hiểu một điều gì đó thuộc di sản của chúng.



Tướng Lâm ký cuốn sách với con gái, cháu gái và con trai và năm 2003



Cuốn sách ở trên An Lộc chủ yếu để nói lên câu chuyện của miền Nam Việt Nam về những gì đã xảy ra và, quan trọng hơn, để đem lại công lý cho lịch sử của họ. Những "anh hùng vô danh" đã truyền cảm hứng cho tôi trong suốt cuốn sách này và là một nguồn động viên liên tục cho tôi để thực hiện điều này vào những thời điểm cam kết rất khó khăn.



Tôi gánh chịu sự mất mát của quê hương mình. Quá nhiều các chiến hữu của tôi đã hy sinh, một số tự sát và nhiều người đã bị giam giữ ở các trại tập trung. Tôi cảm thấy buồn bã và tức giận . Tức giận bởi vì chúng tôi là một nền dân chủ bị đồng minh  - Mỹ - bỏ rơi vào giờ phút đen tối nhất của lịch sử của chúng tôi. Nhưng tôi nói với bản thân mình rằng Đông Dương và chiến tranh Việt Nam đã mua cho thế giới tự do thời gian để tập hợp, huy động lại sức mạnh của họ và cuối cùng giành chiến thắng trong cuộc Chiến tranh Lạnh.



Nếu điều này không đúng sự thật, hãy để cho tác phẩm của tôi trở nên những lời điều trần cùng với cường độ của sự tàn phá và thảm kịch của con người gây ra bởi cuộc chiến tranh không cần thiết, và do đó những cái chết của bạn bè và đồng đội của tôi đã trở thành vô nghĩa.



Tôi trở nên suy tư hơn ở tuổi già. Tôi hiểu rằng thảm kịch có thể đánh gục những nhân vật tài ba và sáng giá  nhất, và sự đau khổ của con người có giá trị hùng vĩ nội tại của nó. Tôi không mong đợi sự tử tế của lịch sử.


Tôi đang sống lưu vong. Mỹ là điểm đến nhưng nó sẽ không bao giờ thật sự là nhà. Tôi làm hết sức mình để đóng góp cho nền văn học kinh điển của chiến tranh Việt Nam, và cân bằng quan điểm của cuộc chiến tranh ba mặt, trong đó quan điểm của miền Nam Việt Nam vẫn là một thiếu sót kinh khủng.



Bên cạnh đó tôi lạc quan. Khi hệ thống chủ nghĩa Mác hầu như bị sụp đổ, tôi vẫn nuôi dưỡng giấc mơ là tôi sẽ sống đủ lâu để có cơ hội trở lại một Việt Nam tự do và dân chủ.



Andrew Lâm là chủ bút của NAM (New America Media) và tác giả cuốn Perfume Dreams: Cảm nghĩ về Di dân Việt-Nam (NXB Heyday Books, 2005). và East Eats West: Viết trên hai bán cầu.

Comment Bubble Tip

Toll of Warfare


Your post is a sobering reminder of the awful toll war exacts: thousands of young  lives and dreams lost and many more thousands living  shortened, compromised lives from crippling physical and mental disabilities. [Reference my blog, "Young Men Lost But Always Remembered"]

Comment Bubble Tip